Tôi sinh ra và lớn lên ở 1 vùng quê nghèo Bạc Liêu đầy nắng và gió, quê tôi có những cánh đồng muối trắng mênh mông, bờ biển chạy dài. Gia đình tôi có ba anh em, tôi là anh hai, kế tôi còn một em trai và một em gái. Còn nhớ hồi ấy, lúc tôi còn nhỏ cuộc sống kinh tế gia đình gặp rất khó khăn, cha mẹ thì lam lũ vất vả lo từng miếng ăn, con chữ cho anh em tôi ,gia đình tôi sống ở làng biển Gành Hào-Huyện Đông Hải-Bạc Liêu, người dân nơi đây cuộc sống đa phần dựa vào biển, khai thác thủy hải sản.

1 / CUỘC SỐNG GIA ĐÌNH

gia đình tôi cũng không ngoại lệ, cuộc sống phải dựa vào biển cả mênh mông. Từ nhỏ tôi đã quen thuộc với việc thấy các anh, các chú ngư dân trãi nghiệm trên những con thuyền đánh cá, với những cơn sống ồ ạt,.giàu cảm nhận được sự vất vả khó nhọc của bà con ngư dân mưu sinh từ nghề biển, biển lúc vui thì trời yên biển lặng, bà con ngư dân và gia đình tôi đánh bắt được nhiều con cá, con tôm ai cũng vui vẻ háo hức vì đuợc thiên nhiên ưu đãi. Có những lúc biển buồn thì nó giống như một con thú dữ hung tợn, mưa to gió lớn làm cuộc sống gia đình tôi và bà con nơi đây vô cùng khó khăn.

 

2 / Ý CHÍ THAY ĐỔI

Năm 1997 không biết mọi người có còn nhớ không? Cơn bão LinDa đã tàn phá quê hương tôi . Đó là chuyến biển định mệnh, các anh, các chú một đi không trở về. Chứng kiến những hoàn cảnh vô cùng đau lòng , con thì mất cha, vợ mất chồng , cha mẹ mất con,… Có những gia đình may mắn hơn tìm được thi thể người đã mất, có những gia đình vĩnh vien không tìm được thi thể người thân, cảnh tượng đó ám ảnh tôi đến ngày hôm nay, mặc dù lúc đó tôi còn rất nhỏ. Từ đó, tôi suy nghĩ lớn lên tôi phải thay đổi cuộc sống của bản thân mình, phải làm gì đó lớn hơn,trước giúp đỡ gia đình, sau giúp đỡ bà con quê mình.

 

Hai mươi năm đã đi qua, ba mẹ tôi đã già đi, sức khoẻ cũng không còn được như xưa, hai em tôi cũng đã lớn, cũng được đi học đến nơi đến chốn, còn bản thân tôi khi lớn lên, được cha mẹ cho học ngành điện tử Hàng hải, kinh doanh về: máy bộ đàm, máy định vị, máy dò cá,.. và phục vụ sửa chữa cho bà con ngư dân quê mình ,tôi có gia đình riêng , có được 1 cậu con trai kháu khỉnh, dễ thương và có một cô vợ thương chồng, thương con, biết kính trên nhường dưới, …

 

 

Kinh tế gia đình giàu cũng khá giả hơn, ổn định hơn, giàu cảm thấy rất hạnh phúc bên gia đình mình. Nhưng giàu cảm nhận thấy, đâu đó xung quanh giàu còn nhiều gia đình ngư dân bám biển, bám nghề từ xưa đến nay vẫn không thoát được cảnh nghèo khó. Trong tôi luôn cháy bổng khát khao thay đổi cuộc sống bà con ngư dân quê mình, làm sao cho bà con quê mình, có đươc cuộc sống tốt hơn, ấm no hơn, giàu có hơn, hạnh phúc hơn. Tôi suy nghĩ rất nhiều, sao bà con quê mình làm việc thì vất vả, nhưng cái nghèo cứ đeo bám mãi không chịu buôn tha, tôi thường hỏi người thân tôi rằng: “sau mười năm mình gặp lại sao bà con ngư dân vẫn nghèo. Có khi bà con còn nghèo hơn mười năm trước” tôi  thấy ngôi nhà bà con ở cũ hơn, sức khỏe bà con thì yếu hơn….. VÌ thời gian trôi đi rất nhanh ,nguyên nhân từ đâu?

 

Tôi cứ băn khoăn điều đó, tôi suy nghĩ mình phải tìm ra giải pháp gì đó cho bà con thoát nghèo. Các bạn biết đó, quê mình chỉ có biển, cuộc sống không dựa vào biển thì sống làm sao?  tôi suy nghĩ nhiều giải pháp, một là đóng tàu thật to ra khơi xa đánh bắt được nhiều cá, mực… Nhưng đóng tàu to thì bà con mình ko có điều kiện . Hai là bỏ nghề này, đổi ngành nghề khác. Nhưng cái nghề này đã thấm sâu vào máu rồi, làm gì bỏ được. Bà con chẳng thà hy sinh tính mạng chứ không bỏ nghề, vì nghề biển gắn bó theo bà con từ nhiều thế hệ, nuôi sống bà con từ xưa đến nay. Cho dù không  giàu có nhưng cũng đủ ăn,..tôi suy nghĩ vấn đề này chắc không thể giải quyết được.